Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

Viếತ ಚೋ Dịಉ dàನಗ್ củಅ mẹ

Từ ngày xưa nhé!Dịu dàng hay ốm vặt, hay ho, những cơn ho không phải bệnh mà ho do dị ứng thời tiết làm mẹ cứ tay trái là chai mật ong ngâm quất hồng bì bao tử, tay phải là cái khăn bông to sụ kẻo Dịu dàng mà trớ thì...2 máy giặt mới giặt kịp.Tiếp nữa là cơ thể DD rất ghét mùa đông, cứ trời se lạnh là DD ngứa khắp người, cộng thêm việc DD rất thích gãi nên các chỗ ngứa cứ toét hết ra...(Mẹ đang làm công văn đề nghị hãng băng Gogo tặng bằng khen vì nhà DD dùng băng nhiều nhất. Tiếp nữa là Dịu dàng rất hay khóc đêm, thức giữa đêm và không ngủ, khó ngủ...Hôm nào mà có bác hàng xóm tốt bụng cho thanh socola thì thôi rồi...Hai mẹ con mình đọc truyện đêm khuya nhé! Tiếp nữa là Dịu dàng chưa biết no, cứ mở tủ lạnh ra, có gì là cho vào mồm ăn lấy ăn để..rồi...nôn, trớ đi vệ sinh ko biết gọi...mẹ lúc nào cũng lo ngay ngáy và ngày xưa DD đi học ở trường chuyên biệt. Cô giáo bảo: DD thế thôi mà khá nhất lớp đấy ! (mẹ là mẹ sướng nhất câu này dù có thể chỉ là 80% )Bây giờ nhé!Một năm sau ngày đi học hòa nhập ở trường các bạn, Dịu dàng đã:- Chơi cùng bạn tẹt ga luôn, mẹ đến đón còn không thèm về - Luôn đến gần cô Hà, thơm cô để thò tay vào túi cô lấy cái đt cảm ứng chơi điện tử.- Cô Linh mách, lần nào đi vệ sinh cũng chạy qua giá để truyện, xem xét một lúc rồi mới vào nhà vệ sinh (ham đọc sách giống mẹ đây mừ )- DD học được khá nhìu ngôn ngữ kí hiệu làm mẹ học theo chóng cả mặt, bở hơi tai..Hazzzz khó quá mà con cũng học được,các kí hiệu na ná như nhau trên 2 đôi bàn tay, mà con có thể đọc vanh vách các từ: bếp, nồi cơm điện, máy giặt, mây, gió, mưa, sấm chớp....Ôi! mẹ bái phục DD của mẹ .- Việc học chữ bằng kí hiệu cũng khá đơn giản với DD nhưng quá khó với mẹ , cô giáo chê: "chữ xấu nhưng thông minh hơn đầy bạn bt ở lớp" (ko biết cô có nịnh mẹ không ta? kệ! cứ sướng cái đã )- DD chơi khá nhiều các trò chơi điện tử mang tính trí tuệ. Khoản này mẹ phục sát đất luôn(vì cục đậu phụ hơn 30 năm trong đầu mẹ ko chịu tiếp cận hộ mẹ). Điều mẹ ngạc nhiên hơn nữa là nếu mẹ đọc hướng dẫn một cái gì đó thì chưa chắc mẹ đã làm được. còn DD thì nhìn sơ cái là làm trúng phóc liền (cái này gọi theo chuyên môn là "tư duy sao chụp" đây). Nhưng như thế cũng tốt, bởi con ko dập khuân tới mức thái quá là ok rồi ..................

Ôi, kể chuyện Dịu dàng thì có mà kể cả đời chả hết. Bởi đơn giản: Mẹ yêu Thương Dịu dàng nhất trên đời mà hi..hi..Dịu dàng ơi, yêu mẹ không?Mẹ chờ câu trả lời bằng ngôn ngữ kí hiệu của con nhé!Yêu con!Mẹ Dịu dàng.

Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

Những điều con dạy cho mẹ

Khi con trai tôi được chẩn đoán bị tự kỷ, có hàng triệu điều tôi nghĩ đến. Nhưng suy nghĩ ám ảnh nhất là con sẽ không bao giờ là một cậu bé bình thường và mọi mơ ước của tôi sẽ tiêu tan. Tôi đã nghĩ con trai tôi sẽ không bao giờ sống một cuộc sống bình thường và cũng sẽ chẳng có gì tốt đẹp từ cái bệnh tự kỷ này cả. Đó đã là 11 năm. Trong suốt 11 năm, tôi đã học được nhiều bài học quý giá từ con trai tôi. Và tôi muốn chia xẻ với các bạn.

Con tôi đã dạy tôi lòng thương cảm. Tôi sẽ không bao giờ nhìn một đứa trẻ khóc lóc ở siêu thị mà nghĩ rằng cậu bé cần một cái phát vào mông hoặc mẹ của bé là người mẹ không tốt. Tôi sẽ nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của chị ấy và cố gắng thể hiện sự chia xẻ của mình. Con trai tôi đã dạy tôi thế. Con trai tôi đã dạy tôi sự trung thực.Con không bao giờ biết cách nói dối. Con chỉ luôn luôn thành thật. Con sẽ không bao giờ làm ai đau lòng, lấy cắp đồ của người khác mà họ phải làm việc khó nhọc để làm ra, hoặc lấy những đồ mà còn không được hưởng. Con sẽ không nói dối để khỏi bị trừng phạt. Con sẽ luôn luôn gánh lấy kết quả những hành động của con chỉ vì đơn giản con không thấy có cách nào khác để sống. Thành thật là cách duy nhất và con trai tôi đã dạy tôi thế.Con trai tôi đã dạy tôi sự kiên trì. Có rất nhiều lúc tôi chỉ muốn quay trở lại cuộc sống mà tôi có trước đây. Không phải tìm tòi, tranh luận, gọi điện thoại, viết thư, làm quen với những người cần cho cuộc sống của con, hoặc chiến đấu thêm một lần nữa. Nhưng, nếu tôi không làm thì ai sẽ làm? Ai sẽ là người có thể đảm bảo con có thể sống với tất cả khả năng của con, nếu tôi không làm? Con trai tôi đã dạy tôi không bao giờ được thoái lui. Con trai tôi đã dạy tôi biết tương trợ. Trước khi sinh con, tôi luôn muốn giữ cho nhà mình sạch sẽ, vườn không cỏ dại và cuộc sống đơn giản. Vì con tôi đã học được giá trị của sự tương trợ. Cho và nhận. Tôi đã gặp những người tuyệt vời và tôi cảm ơn Chúa mỗi ngày vì con đã mang chúng tôi lại với nhau. Tôi thường xuyên nghe rằng Chúa không cho chúng ta hơn những gì chúng ta có thể mang. Tôi nghĩ khác. Tôi tin rằng Chúa cho chúng ta biết rằng chúng ta có thể giúp nhau vượt qua được chuyện này.Con trai tôi cũng dạy cho tôi tính quyết đoán. Tôi đã luôn tin rằng chuyên gia biết tất cả và chúng ta nên đặt niềm tin mù quáng vào họ. Bây giờ tôi biết rằng điều đó không đúng và nếu không hỏi sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời thật sự. Tôi đã học được rằng chúng ta sẽ không bao giò được nhận cái gì nếu không nỗ lực để có nó mà điều đó cần nhiều công sức và sự tận tụy. Tôi cũng hiểu rằng chúng ta có thể đưa người lên mặt trăng, nhưng chúng ta không thể dạy kỹ năng xã hội cho người kỹ sư làm ra con tàu vũ trụ đó. Con trai tôi cũng dạy tôi sự từ tâm. Con sẵn sàng đưa bất cứ cái gì con có cho những người không có. Con sẽ đưa đồ chơi mà con thích nhất cho một bạn khác. Con cũng sẽ mời cả người vô gia cư vào nhà mình. Con sẽ luôn chia thức ăn cho những người bị đói. Con trai tôi đã cho tôi thấy tôi có thể ích kỷ đến dường nào và ý nghĩa thật sự của một trái tim luôn biết chia xẻ là gì.Con trai tôi đã dạy tôi yêu thương. Con yêu không điều kiện. Trong mắt con, tôi là người phụ nữ đẹp nhất trên thế gian này. Trong mắt con, tôi là người thông minh nhất hành tinh. Trong trái tim con, tôi là người mẹ tốt nhất mà Chúa đã ban tặng cho con.Cuộc sống của chúng tôi sẽ không như chúng tôi mong ước. Con tôi sẽ không bao giờ là tổng thống Hoa kỳ. Con cũng chẳng phải là chủ tịch của một trong 500 công ty hàng đầu trên Fortune. Con cũng chẳng phải là luật sư hay bác sỹ. Thật sự, tôi cũng không biết tương lai của con sẽ như thế nào. Nhưng, vào ban đêm, khi tôi nằm cạnh con và nhìn vào gương mặt thiên thần ấy, tôi chẳng thể nào hình dung con có thể khác đi.
By Sherri Tucker

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

Chào mừng bạn tới Hà Lan

Khi bạn sắp có con, nó giống như sửa soạn một chuyến nghỉ hè đi xa kỳ thú – đi qua Ý. Bạn mua một chồng sách du lịch và có nhiều dự định tuyệt vời. Đấu trường Coliseum. Tượng David của Michelangelo. Thuyền gondola ở Venice. Bạn có thể học mấy câu thông thường bằng tiếng Ý. Chuyện hào hứng biết bao… Sau nhiều tháng sôi nổi ngóng đợi, ngày mong chờ cuối cùng tới. Bạn mang hành lý lên đường. Nhiều tiếng đồng hồ sau phi cơ hạ cánh. Cô tiếp viên bước ra và nói ‘ Chào mừng bạn tới Hà Lan’ ‘Hà Lan ư ?!?’ Bạn hỏi. ‘ Cô nói Hà Lan là sao ?? Tôi ghi tên đi Ýmà ! Lẽ ra tôi phải tới Ý chứ ! Cả đời tôi chỉ mơ đi Ý’. Nhưng có thay đổi về đường bay, họ đáp xuống Hà Lan và bạn phải ở đó. Điều quan trọng là họ không đưa bạn tới những nơi ghê gớm, đáng ghét, chỗ dơ bẩn, đầy bệnh tật, đói khổ và đầy chuột bọ. Nó chỉ là một chỗ khác. Thế nên bạn phải đi ra mua những sách du lịch mới, phải học ngôn ngữ mới và rồi bạn sẽ gặp một nhóm người hoàn toàn mới mà bình thường bạn có thể không bao giờ gặp. Nó chỉ là một chỗ khác. Nó chậm rãi hơn Ý, không lộng lẫy bằng, nhưng sau khi bạn ở đó một thời gian và quen thuộc, bạn nhìn chung quanh … và bắt đầu nhận xét là Hà Lan có cối xay gió … có hoa uất kim cương ( tulip ). Hà Lan còn có cả họa sư Rembrandts. Những ai mà bạn biết cũng bận rộn đi đi về về từ Ý … và mọi người khoe khoang là họ có được giờ phút tuyệt vời ở đó ra sao. Trong suốt đời còn lại bạn sẽ nói, ‘ Phải rồi, đó là mơi đáng lẽ tôi phải đi. Đó là cái mà tôi đã dự định’ Và nỗi đau đớn về việc ấy sẽ không bao giờ mất đi, mãi mãi còn đó … vì việc tàn lụi giấc mơ ấy là sự mất mát hết sức đáng kể. Nhưng … nếu bạn dành cả đời than khóc sự kiện là đã không được tới Ý, thì có thể không bao giờ bạn dược thoải mái để hưởng những điều rất đặc biệt, rất dễ thương … về Hà Lan. SUY TƯ Khi đọc xong câu chuyện này, lòng tôi như được tưới thêm một nguồn động viên mới.Tôi cảm thấy thấm thía lắm. Phải rồi, có đứa con bị chậm phát triển cũng giống như là mình phải dừng chân ở Hà Lan. Mọi cái đều mới mẻ và mình phải học hết tất cả. ...Chỉ xin nhớ một điều là đừng bao giờ dành cả đời để than khóc ‘Tại sao con tôi bị khuyết tật trí tuệ ? Tại sao người khác thì thảnh thơi còn tôi lại đau khổ như vậy?’. Nhưng hãy chấp nhận nó, chấp nhận một cách chậm rãi và nhẹ nhàng để rồi mình sẽ được thoải mái hưởng những điều rất đặc biệt, rất dể thương … về đứa con khuyết tật trí tuệ của mình"

Chạnh lòng

Chú Dì ở Quê xuống Thành phố khám bệnh đến ở nhà nó. Ở Thành phố một mình không có anh em, cộng thêm cái sự "việc nhà ai nhà nấy biết" của người Thành phố làm nó thấy cô đơn lạ.Thấy Chú Dì xuống nó mừng lắm, cố gắng thu xếp thời gian để về sớm nấu những món ăn ngon để có cái cảm giác ấm cúng của 1 gia đình.Vừa dọn cơm ra, nói qua nói lại một lúc chẳng hiểu sao Chú Dì nó lại cãi nhau, rồi chửi nhau..Ôi! những từ ngữ thật khủng khiếp..!! "Mày..mày..tao..tao, chó chó..má..má" Nó thấy may mắn vì cậu con trai của nó bị điếc. Chỉ tội cô con gái: Cơm + nem + canh chua + những lời chửi của Ông bà trẻ..." Cái loại mày áh..không vì con thì tao bỏ lâu rồi...Có Chồng là hạnh phúc đấy con ạh, những đứa không có chồng khổ như chó...".Nó điếng người, miếng cơm chan canh chua ngon vậy mà như miếng xương cá mắc giữa họng nó. Không biết Chú nó chửi Dì nó hay là chửi nó nhỉ?Không có chồng khổ như chó ư?Nó chợt nhớ tới bài thơ: Nhà vắng bố của cô Thanh MaiNhà không có Bố buồn sao?Cái đinh cũng thiếu, con dao thì cùnBơm xe không biết cái giun..........Nhà không có Bố, không thì giờCơm ăn chẳng đợi, chẳng chờ, chẳng mâmNhững đêm gió rét mưa rầmCo ro, cúm dúm âm thầm mẹ conNhà không có Bố buồn saoBia không mua uống em còn bán lonNước sôi đun nguội để hoàiNhà không có Bố lấy ai pha tràCho dù bãi mật phù saMà không bên lở đâu là Dòng Sông.Uh, Nhà không có bố buồn thật đấy. Nhưng có những ông bố như Chú nó thì các con nó không bao giờ cần.

RAIN

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010

Chị em


" Bằng tuổi con, các bạn con không phải làm gì cả. Chỉ có chơi và học thôi. Con thì phải làm bao nhiêu thứ..hjc..hjc"
Mỗi khi bị mẹ mắng vì trông em không cẩn thận, làm em khóc, làm em ho khi cho em ăn...Chị lại phụng phịu nói thế. Và rồi không thể giận được mẹ, chị quay sang giận cậu em.
Chỉ tội cậu em chẳng biết gì cứ sán vào chị cười cười khi "mách mẹ" và nhìn thấy mẹ "giả vờ" đánh chị và mắng chị.



"Ghét nhau" vậy thôi. Nhưng khi mẹ vắng nhà là 2 chị em thương nhau lắm.
Mỗi lần đi công tác mẹ hay nhờ cô hay dì từ Quê xuống trông 2 đứa. Em biết "người lạ" nên ngoan hơn, quấn chị hơn, chị đi đâu cũng theo chị...và đặc biệt là không dám "đành hanh" với chị nữa.
Khôn ghê! Biết mẹ đi vắng, ko có ai bênh mà.



Từ khi biết em không thể như những đứa trẻ bình thường khác. Chị luôn giành nhưng tình cảm đặc biệt hơn cho em. Luôn nhớ lời mẹ dặn: "Con không những học cho con mà con học cả phần em, con sẽ phải lo cho em khi mẹ không còn bên cạnh các con nữa...". Nên vừa chăm em vừa học nhưng chị vẫn luôn học giỏi. Đây là điều mẹ tự hào về chị (bí mật thôi, bởi mẹ chưa bao giờ nói ra)



Chị không những thương em, chăm em mà Chị còn luôn "xù lông nhím" ra để bảo vệ em mỗi khi đưa em đi đâu đó hay có ai đó có những cử chỉ, lời nói không thiện cảm về em. Chị ghê thật đấy!
Mẹ nhớ hôm trên tàu đi Hội An, chị nằm phòng khác. Em thì ko ngủ cứ chạy dọc toa tầu mồm kêu aaaaaa. Một bà nằm cùng phòng chị đã nói là: "nhét giẻ vào mồm thằng bé".
Nghe vậy, chị ngồi phắt dậy nhìn thẳng vào mặt bà ta và lườm. Cái lườm "bảo vệ em mình" của chị làm cái bà đó tái mặt, cụp mắt xuống.
Trời! Bà này động vào "Tổ kiến lửa" rồi he..he..



Chị còn là "tuyên truyền viên" tích cực về khuyết tật trí tuệ nữa đấy!
Khi biết một bạn cùng lớp cũng có 1 đứa em như vậy mà ông bà, bố mẹ bạn ấy không tin. Vậy là chị xin phép mẹ mang những tờ rơi về kttt, những Tập san do Tổ chức của mẹ biên soạn và in nói về tâm lí của cha mẹ có con khuyết tật trí tuệ. Rồi chị cho luôn bạn mình cả số phone của mẹ để Gđ bạn ấy có thể gọi để mẹ tư vấn cho nữa chứ.
Đầu năm rồi, chị thi vẽ tranh ở trường và được giải A cấp Quận với chủ đề "Bình đẳng và Hòa nhập với trẻ Khuyết tật"

Trời! mẹ pó tay luôn!
Những gì mẹ làm, mẹ không dạy chị nhưng đã ảnh hưởng đến chị rất nhiều.
Mẹ vui về điều đó!

Và mẹ HP vì có 2 đứa con như thế!


Những "Comment " cho bài viết về con

"..Vì muốn mẹ được vui hơn nên Thượng đế đã vội vàng gửi thiên thần bé bỏng đến với mẹ mà quên cho thiên thần khả năng được cất tiếng hát. Nhưng mẹ đừng buồn, vì chắc chắn Thượng đế đã đặt vào lồng ngực nhỏ bé của thiên thần bé bỏng một trái tim nhạy cảm, tinh tế và tràn đầy yêu thương, biết quan tâm đến mọi người.

Chúc mẹ, thiên thần bé bỏng luôn khỏe mạnh, vui vẻ và luôn được sưởi ấm bằng những tấm lòng bác ái đôn hậu..."


Ngày nghỉ cuối tuần, lang thang trên mạng. Vô tình gặp bài viết về Dịu dàng của mình trên trang web http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2010/06/3B9CFB4A/


Đọc những comment của mọi người tự dưng nước mắt ứa ra.
Phải rồi, có đứa con kttt đâu phải là đặt một dấu chấm hết cho cuộc đời này nhỉ?
Mà mình còn được những lời động viên, chia sẻ của rất rất nhiều người bạn từ khắp mọi nơi.

Bởi thế nên hôm nay Ta khóc không phải vì buồn. Mà khóc vì đc động viên, chia sẻ.
Không biết những người bạn đó là ai?
Nhưng: Mẹ của Dịu dàng xin gửi một lời cảm ơn tới tất cả.

Thương quá...
- Thanh Phuong (heosua_mummim09@yahoo.com)

Chúc thiên thần hay ăn chóng lớn nhé, yêu quá cơ...

Người mẹ tuyệt vời- tranphuong (tranphuongt2p@yahoo.com)

Đón nhận sự thật không dễ nhưng "thượng đế đã gửi gắm con cho mẹ, thiên thần lơ đãng của mẹ", cố chị nhé - người mẹ tuyệt vời.

Mong thiên thần luôn mạnh khoẻ và hạnh phúc!
- Minh thai (luuly780@yahoo.com)

Thật xúc động khi đọc bài viết này. Cho tôi gửi 1000 lời chúc sức khoẻ, niềm tin và hạnh phúc đến chị và gia đình. Xin gửi 1000000 lời nguyện cầu để thiên thần nhỏ luôn được che trở trong tình yêu của gia đình và xã hội. Mong rằng bà nội cháu sẽ sớm hiểu ra và yêu thương cháu. Để cháu sớm hoà nhập được với bạn bè

Bé yêu!
- Thanh Tĩnh (thanhtinh_le@yahoo.com)

Hôm nay em đọc bài viết của chị, em rất xúc động, thương bé, khâm phục chị. Chị hãy tin rằng xung quanh chị có rất nhiều người thực lòng yêu thương bé, yêu thương thiên thần nhỏ. Chúc chị và bé sức khỏe và niềm vui!

Thiên thần ơi- Thu (thu.ln@longhau.com.vn)

Thương quá thiên thần ơi.

Thương quá!

- vy (dieuhong_ca@yahoo.com)

Đọc đến dòng cuối mà em phải lặng đi! Cố lên chị nhé! Cả bé nữa đó....Còn rất nhiều người có trái tim mang hình "trái tim"!

Là thiên thần mà !
- Đặng Mai Phương (dangmaiphuong308@gmail.com)

Đọc bài của chị em đã khóc. Cả vì thương thiên thần nhỏ của chị và thấy xúc động về tình cảm của những người xung quanh. Vững tin chị nhé. Thiên thần sẽ lớn, sẽ thành công. Mọi người xung quanh luôn bên cạnh.

Chúc chị và gia đình luôn hạnh phúc!

Vì bé là thiên thần...

- nguyenthuthuy (nguyenthuthuy_511@yahoo.com)

Vì bé là thiên thần nên bé mang đến hạnh phúc và niềm vui cho chị và những người xung quanh. Nghe chuyện về bé, e thấy cảm phục chị và bé. Hi vọng bé sẽ luôn sống trong tình yêu của tất cả mọi người. Chúc thiên thần nhỏ bình yên nhá! yêu bé!

Thiên thần đáng yêu- SU SU (hieucoi_nhcs@yahoo.com)

Anh ku đáng yêu ghê! Xinh trai quá! Chúc ba mẹ con luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, vui tươi. Ông trời luôn có mắt mà, mẹ Thủy cố lên nhá./.

thaonguyen (saclo792004@yahoo.com)

Bạn hãy chia sẻ thường xuyên với chúng tôi sự phát triển của bé nhé, tôi thèm được ôm cháu vào lòng quá... Bạn hay cho chúng tôi địa chỉ, tôi sẽ cho con gái đến nhà bạn chơi.

Cuộc sống là vậy...?
- Bùi Thị Thuỳ Trang (tthuytrang102@yahoo.com)

Đọc bài viết của chị tôi rất hiểu tâm trạng của chị, người mẹ nào gặp trường hợp như vậy cũng không khỏi chạnh lòng, ai cũng muốn con mình sinh ra được hoàn hảo như bao đứa trẻ khác, nhưng ở đời mà chị, cuộc sống nó là vậy, có người này người kia. Tôi thấy bé có người mẹ như chị thật là tuyệt vời, chị hãy là tiếng nói cho bé nhé, tôi chưa thấy cháu nhưng qua lời chị kể thì tôi nghĩ cháu là đứa bé rất dễ thương, con nít nghịch ngợm đôi chút cũng là bình thường thôi.

Chúc chị luôn vui vẻ, và cố gắng dẫn dắt để bé trở thành người có ích cho xã hội chị nhá!

Bé ơi, hãy tin yêu và sẽ bình an !!!
- Linh-Xuân (linhxuanle@yahoo.com)

Nguyện chúc bé luôn mãi an lành trong vòng tay bảo bọc của gia đình cùng sự cảm thông, chia sẽ của xã hội. Và ... dù thế nào đi chăng nữa thì trái tim của bé vẫn nguyên vẹn tin yêu với đời, với người nha bé. Mong sự bình an trong tâm hồn sẽ mãi đồng hành cùng bé và gia đình. Thương bé nhiều.

Hãy là điểm tựa cho bé

- khavy (coffehigh@yahoo.com)

Xúc động khi đọc bài viết, bé cuả chị cũng giống như con trai tôi. Chỉ muốn chia sẻ với chị vài dòng... Hãy là điểm tựa vũng chắc cho bé, chắc chắn bé sẽ là niềm vui và là niềm tự hào của chúng ta, như con trai tôi đã và đang là niềm tự hào của vợ chồng tôi bởi cháu đã có những nỗ lực rất đáng khâm phục để học nói và đi học... phải biết yêu thương, thông cảm và sẻ chia mới có thể đem đến những điều kỳ diệu như vậy.

Chúc bé mạnh khỏe, thiên thần đáng yêu nhé.
trang phan (nunam@gmail.com)

Toi cung co mot chau trai nam nay len 11 tuoi. Chau bi giam thinh luc tu hoi nam 6 tuoi, den nay da hoc lop 4. Cung nhu chi toi hieu duoc tam trang cua nguoi me va nhung nguoi xung quanh. Can lam mot trai tim cua nhung nguoi xung quanh de be lon thanh nguoi.

Hay co len chi nhe.

Tran Nguyen (mua_saubang1023@yahoo.com)

Chắc mẹ không buồn nhỉ vì đã có một cậu bé kháu khỉnh và hiểu mẹ như thế. Rồi đây khi lớn thêm chút nữa bé sẽ tự tìm lời nói từ bản thân, còn giờ đây mẹ hãy là lời nói của bé, mẹ nhé!

Nhung (nhung_ngohong@yahoo.com)

Cách cư xử đầy tình yêu thương của người những người xung quanh sẽ giúp cậu bé tự tin về bản thân mình hơn. Tôi hy vọng sẽ có nhiều hơn những tấm lòng biết sẻ chia những bất hạnh của người khác. Chúc cháu và gia đình chị mãi mãi hạnh phúc và gặp được điều kỳ diệu. Thương!

Thương lắm thiên thần bé bỏng
- Trần Ngọc Hân (hantn@bvsc.com.vn)

Vì muốn mẹ được vui hơn nên Thượng đế đã vội vàng gửi thiên thần bé bỏng đến với mẹ mà quên cho thiên thần khả năng được cất tiếng hát. Nhưng mẹ đừng buồn, vì chắc chắn Thượng đế đã đặt vào lồng ngực nhỏ bé của thiên thần bé bỏng một trái tim nhạy cảm, tinh tế và tràn đầy yêu thương, biết quan tâm đến mọi người.

Chúc mẹ, thiên thần bé bỏng luôn khỏe mạnh, vui vẻ và luôn được sưởi ấm bằng những tấm lòng bác ái đôn hậu.

Chúc bé mau lớn và dễ thương
- Thanh Tâm (bengoc84@yahoo.com)

Con cái là của trời cho chị ạ! Và ông trời không lấy hết của ai cái gì cả. Bé nhà chị sẽ lớn và sẽ là niềm vui của chị! Chúc chị và bé mạnh khỏe, mấy mẹ con hạnh phúc nhé.

p/s: Mình đã từng đọc rất nhiều và cũng đầy xúc cảm về những câu chuyện đã đọc. Tuy nhiên rất muốn để lại comment nhưng phải làm nhiều thủ tục quá nên đành thôi...
Cám ơn nhưng người đã cố gắng để lại comment cho bài viết.

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

Dịu dàng của mẹ!

Dịu dàng của mẹ!

Hi..hi..Dù đi đâu, ở chỗ nào mỗi khi nghe mẹ gọi:"Dịu dàng ơi" Thì mọi người xung quanh mẹ mắt tròn, mắt dẹt khi thấy mẹ gọi con - Một cậu bé 5 tuổi như thế. Họ nghĩ chắc mẹ bị Hâm hâm nên mới đặt tên con như thế nhỉ?

Mà ngẫm lại mẹ cũng thấy mình hâm hâm thật. Ai lại bao nhiêu tên hay không gọi mà toàn gọi con bằng những cái tên rất chi là...Dịu dàng, Đằm thắm, Nết na, Yêu Thương, Nồng nàn, Nếp cái, Mốc, Tony Bùi...
Trời ơi! Nếu mà có cuộc thi ai nhiều tên nhất thì có lẽ con giành giải nhất mất.

Ở Hội cha mẹ trẻ khuyết tật trí tuệ mỗi khi có Hội họp hay Tọa đàm chi đó mọi người thường bảo nhau rằng: "Trước khi chữa bệnh cho con thì phải chữa cho cha mẹ trước đã" Hay:" Con đỡ được tí nào thì Bố mẹ lại nặng thêm".hi..hi. Vậy nên Mẹ cũng có cái tên là: T tự kỷ,T câm điếc từ đó.

Không sao đâu con, mẹ không buồn vì những cái tên đó đâu. Bởi mẹ mong muốn các cha mẹ khác nhìn thẳng vào sự thật, chấp nhận sự thật đó. Và mẹ cám ơn con!

Dịu dàng ơi,
Ngày chưa sinh con mẹ chỉ là một cô giáo bình thường ở Trường Huyện. Sáng lên lớp, tối về soạn bài. Và cứ đến tầm như bây giờ (cuối tháng 4, đầu tháng 5) là những Giao viên cực kì bận rộn cho HS thi hết học kỳ, rồi chuẩn bị Thanh kiểm tra cuối năm.
Con biết không, mỗi khi nghe có đoàn kiểm tra của sở GD về thì cả trường lo lắng. Từ Hiệu trưởng cho đến giáo viên. lo Họ tìm ra lỗi..(Ai mà chẳng có lỗi con nhỉ?)

Giờ đây,khi đã từng được ngồi Họp, Hội thảo cùng Bộ trưởng, thứ trưởng mẹ thấy chuyện ngày xưa sao buồn cười thế! Nghe mẹ kể con thấy mẹ "Oai" lắm phải không? Nếu con nói được, con sẽ hỏi mẹ: Mẹ ơi! Mẹ làm gì mà oai thế?

Ùm,Mẹ chẳng làm gì cả. Đơn giản là vì con mẹ mới được gặp những người quan trọng như vậy.
Mẹ cám ơn con!

Vì con nên mẹ đã rời bỏ cái Trường Huyện đó, đưa con về Thành phố can thiệp sớm.
Vì con mẹ được tham gia các Nhóm, Hội của các cha mẹ có con bị Khuyết tật trí tuệ.
Vì con mà cái tên "T..Sao Mai" được khá nhiều các tổ chức, các ban nghành liên quan tới KTTT biết đến.
Chẳng biết từ khi nào mẹ trở thành một chuyên gia tư vấn đồng cảnh cho Cha mẹ.
Một người Cha hay một người mẹ khi biết đứa con thương yêu nhất của mình bị KTTT, Họ như suy sụp hoàn toàn. Họ đổ lỗi, Họ dằn vặt nhau.. (Họ là chính Mẹ của khoảng thời gian trước đấy con ạh ) rồi khi gặp mẹ, Họ khóc lóc,chia sẻ..rồi Họ cười..Họ còn hỏi mẹ: Sao chị/cô hiểu rõ tôi thế?

Chẳng biết từ khi nào mẹ trở thành người soạn và giảng các chương trình tập huấn cho Cha mẹ. Tổ chức các sự kiện liên qua đến trẻ KTTT. Mẹ đi nhiều, đọc nhiều và hiểu hơn nhiều về thế giới xung quanh. Tất cả là nhờ con đấy, con yêu!

Vì con mẹ cũng được đi chơi nhiều nơi, được ở Hotel hạng VIP, được đi máy bay mà không phải trả tiền...(chứ như lương gv của mẹ thì đến bao giờ mới được đi như thế hi..hi)

Vì con mẹ được gặp gỡ, chia sẻ với các cha mẹ khá nổi tiếng trong giới " Khuyết tật trí tuệ" ở Hà Nội như: Bác Yến,Bác Thoa (Bác này có cái nick name nổi tiếng đó con ơi, Mẹ bạn D học cùng lớp hòa nhập với con ấy)
Bác Mylang ở SG, Bác SongCầm ở Huế (Bác này mới xuất bản cuốn tự truyện " Cánh chim trong bão" có 2 chương kể về nuôi anh Sho tự kỷ đó con.) Bác Cầm có tặng 1 cuốn. Đọc xong mẹ kêu trời! Sao Bác Cầm nghị lực rứa? Cuộc đời khốn khổ của mẹ chưa là gì cả. Bác là tấm gương để mẹ soi vào mỗi khi chùn chân mỏi gối.

Vì con mà mẹ còn biết tập tành sử dụng computer để lên mạng để chia sẻ. và mẹ đã gặp rất nhiều cha mẹ đi chung "Con thuyền" cùng mẹ và đặc biệt gặp một Bà mẹ ở ÚC (sau này mẹ sẽ kể con nghe nha!)

Con yêu! Vì con mà thời gian qua Mẹ được Bộ Nội Vụ, Bộ GD, Molisa..mời đóng góp ý kiến cho dự thảo về Luật NKT.
Buồn cười quá con ạh! Nhớ có lần mẹ đi dự Hội thảo trên Bộ Nội Vụ. Hôm đó toàn người khuyết tật đại diện cho các Tỉnh/Tp. Thấy mẹ ko đi xe lăn, ko thiếu bộ phận nào trên cơ thể. Một ông phó vụ trưởng ngồi cạnh hỏi mẹ bị làm sao mà được mời đến đây. Mẹ trả lời là: Mẹ có vấn đề về não, gọi nôm na là KTTT. Ông ấy quan sát mẹ một lúc rồi hỏi: "KTTT mà sao xinh thế?có lây chồng được không? có đẻ con được không? có biết nuôi con không..?" Mẹ đều trả lời là có. Thế là ông ấy chốt một câu: Thế thì gọi gì là KTTT.
Thế rồi sau nghe mẹ tham luận về vấn đề trẻ KTTT, về vấn đè của cha mẹ, về trường học của các con. Ông ấy đã đến và sorry mẹ.
Từ đó mẹ có thêm một tên nữa là: Người đẹp Khuyết tật trí tuệ. ha..ha zui quá!

Hôm nay mẹ nhận được giấy mời đóng góp lần cuối cho dự thảo Luật NKT trước khi trình Quốc Hội vào tháng 11 và ban hành vào tháng 1/2012. Đọc qua dự thảo mẹ thấy: Vậy là bao nhiêu vất vả của các cha mẹ trẻ KTTT đã được đưa vào một số điều luật.

Hy vọng khi luật được ban hành. Con của mẹ và các bạn khác không phải đóng tiền học quá cao, được hưởng chế độ phúc lợi XH, được thăm khám miễn phí và được quyền đi học hòa nhập..

Ơn trời! Mẹ cầu mong như thế!

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

Về quê





HỘI CHỨNG TỰ KỶ GHÊ GỚM ĐẾN THẾ SAO ?




Đọc bài viết của phóng viên Đặng Tươi trên báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật – ngày 7/3/2010 nói về Cuộc chiến của một người mẹ chống lại chứng Tự Kỷ ở nơi đứa con thân yêu của chị, chúng tôi chợt rùng mình vì không nghĩ rằng cái tình trạng rối loạn quan hệ giao tiếp của trẻ nhỏ, đã trở nên khá quen thuộc với một số phòng khám, bệnh viện , kể cả với một số phụ huynh lại được diễn tả một cách kinh khủng đến như thế với một người phóng viên có lẽ chưa biết gì nhiều về hội chứng này.

Trước hết, Chứng tự kỷ là tên tiếng Việt của cụm từ Autistic Spectrum Disorder và nếu dịch đúng tiếng Việt là Hội chứng rối loạn phổ Tự Kỷ ( đó là một từ ngữ bao gồm nhiều tình trạng khác nhau ) – chứ không hề có chữ bệnh trong đấy, nhưng ta cứ thích gọi đó là bệnh cho gọn . Điều này tuy không sai lắm nhưng nó sẽ khiến bất cứ ai khi nghe đến cũng sẽ liên tưởng đến 2 từ : Thuốc và phương pháp để chữa – Chính điều này đã làm cho nhiều ông bố, bà mẹ suy sụp khi nghe bác sĩ phán tiếp : Bệnh này không chữa được !

Thực ra, đây là một tình trạng rối loạn quan hệ giao tiếp, hay nói cách khác đó là một tình trạng khiến cho trẻ không hiểu được chuyện gì đang xảy ra chung quanh và ta cũng chịu không thể hiểu được là trẻ nghĩ gì và muốn gì – Điều này làm ta hoang mang còn làm cho trẻ hoảng loạn ! Chính những biểu hiện như gào khóc, thức khuya, đập đầu xuống đất… đó là biểu lộ sự sợ hãi cao độ của đứa trẻ, và trẻ cũng không hiểu được những cử chỉ săn sóc mà ta dành cho trẻ , nhưng nếu ta có được một hay nhiều biện pháp tiếp cận khác nhau, dần dần giúp cho trẻ ổn định thì mọi điều sẽ “ổn thôi mà !”
Vì là một tình trạng nên có rất nhiều mức độ khác nhau, từ nhẹ đến nặng mà trong câu chuyện của chị Thoại Nhi, thì cháu Fanta là một tình trạng khá nặng , và tình trạng này thì chiếm một tỷ lệ không cao trong số trẻ Tự Kỷ do đó, không nên xem là một tình trạng tiêu biểu cho Tự Kỷ!

Trước hết, qua ngòi bút điêu luyện của phóng viên, đã vẽ lên một bức tranh bi thảm của tình trạng Tự kỷ, trong khi thực tế thì không phải trẻ tự kỷ nào cũng vậy. Mặc dù, có thể mục đích công khai của bài viết là muốn nói lên một tấm gương hy sinh tuyệt vời cho con, nhưng không biết do vô tình hay cố ý mà tác giả đã đưa người đọc đến hai nhận thức :
1/ Cái gọi là “Bệnh Tự Kỷ” thì vô cùng khủng khiếp, nặng nề và không chữa được
2/ Muốn chữa được bệnh này thì chỉ có các chuyên gia hàng đầu thế giới và chỉ có cách khăn gói qua Mỹ, thậm chí là phải đến Michigan, nơi chữa tự kỷ tốt nhất ở Mỹ thì mới có cơ may !( phải chăng đây mới là mục đích muốn đạt đến? )

Sau khi ý thức được hai điều này thì chúng tôi “suy sụp” quá, vì ở Việt Nam, sẽ có được bao nhiêu trẻ Tư kỷ có được điều kiện như người Mẹ trong câu chuyện để đưa con qua Mỹ chữa – và lẽ nào chứng Tự kỷ lại ghê gớm đến thế sao ? Nhưng thực tế, may quá thì không phải vậy, vì đã có biết bao nhiêu trẻ Tự Kỷ khác ở Việt Nam, đã nhận được sự chăm sóc của những người không phải là chuyên gia hàng đầu thế giới hay có khi chính là bố mẹ của trẻ thôi – cũng đã có được những biến chuyển tốt đẹp không kém.

Ngoài ra, chính trong gia đình cô em của chúng tôi, một bác sĩ người Việt Nam ở California – có một đứa con trai Tự Kỷ, có lẽ cũng nặng gần như bé Fanta – sau nhiều năm chăm sóc và nghiên cứu, cũng đã có thể tự giúp con mình phát triển, ổn định và có khả năng giao tiếp tốt mà không cần nhờ đến các chuyên gia hàng đầu hay phải qua tận Michigan !

Qua bài viết này, tự nhiên làm cho chúng tôi liên tưởng đến một bà mẹ khác ở Việt Nam, có con tự kỷ cũng lặn lội qua Mỹ học một vài phương pháp dạy trẻ khuyết tật, rồi về Việt nam không chỉ dạy cho con mình mà còn mở lớp dạy cho hàng chục ông bố bà mẹ khác, thu được hàng chục ngàn đô la – cũng nhờ một bài viết PR quá tốt đăng trên báo SGTT, sau đó được tung lên mạng và bà đã thành công trên sức tưởng tượng không phải là về việc chữa cho con ( thực ra đó là 1 chương trình huấn luyện cật lực của bà và một số giáo viên trong hơn 5 năm ) mà bỗng dưng trở nên một chuyên gia đại tài chỉ sau vài tháng học tập và kiếm được khá bộn tiền trên sự đau khổ của các bà mẹ khác có đứa con cùng cảnh ngộ !

Tuy nhiên, điều đáng nói hơn hết là dù đã qua tận Mỹ, đã tiếp cận được với những chuyên gia và những phương pháp tốt nhất, nhưng nếu xét cho cùng thì bé Fanta cũng chỉ có những tiến bộ mà nếu chỉ ở Việt Nam để áp dụng một cách nhất quán, không nôn nóng bằng những phương pháp tác động đã được phổ biến cũng có thể đạt được ! Vì thực ra, đó là một tình trạng và chỉ có thể cải thiện từng bước một bằng nhiều biện pháp khác nhau miễn là bố mẹ ý thức được vấn đề.

Có lẽ, câu giá trị nhất của bài này là “ Việc đầu tiên của chuyên gia hàng đầu thế giới về nhi khoa tự kỷ là chữa bệnh suy sụp cho người mẹ. Cứu mẹ rồi mới có thể cứu con. Thực ra, đây là điều mà hầu như bất cứ chuyên gia, hay bác sĩ tâm lý nào có lương tâm và kiến thức về trẻ tự kỷ đều phải làm, đó là giúp cho bà mẹ không còn “khủng hoảng” về tình trạng của con mình, chứ không cần đến chuyên gia về cái gọi là nhi khoa tự kỷ (Một ngành điều trị mới có lẽ do tác giả bài viết phát minh ra ! ) mới có thể làm được.

Thiết nghĩ, tình trạng tự kỷ không còn là một điều gì quá xa lạ với người Việt Nam, và thiết tưởng khi viết về một vấn đề liên quan đến chuyên môn, thì lẽ ra các phóng viên nên có một sự “tự nghiên cứu” một chút ( các bài viết về Tự Kỷ đầy dẫy trên mạng) hay tham khảo ý kiến các nhà chuyên môn một chút, để bài viết của mình ngoài mục đích là nêu lên được tình thương của một người mẹ, thì cũng có được chút gì giá trị về mặt khoa học ( đặc biệt là các thuật ngữ ) để cho người đọc, qua đó cũng thấy được niềm vui, sự lạc quan hay sự tin tưởng : Họ làm được thì mình cũng làm được ! Chứ đâu phải vì muốn làm cho nổi bật vai trò người mẹ, mà bi thảm hóa một tình trạng vốn đã bi thảm rồi !

Báo Tuổi Trẻ là một tờ báo có uy tín, lẽ nào không nhận ra được “những điều muốn nói” nằm giữa những hàng chữ trong bài viết này ? Tại sao lại vì những mục đích đó mà khiến cho những gia đình có con Tự Kỷ, không có đường xuất ngoại qua Mỹ “chữa bệnh” cho con sẽ phải rơi vào tuyệt vọng? Trong khi biện pháp tốt nhất chính là tình thương và sự hiểu biết đúng đắn về tình trạng này, mà điều đó thì đâu phải đi sang tận Michigan mới tìm được ? Nó nằm ngay ở mỗi gia đình, trong trí tuệ và trái tim của những người mẹ, người cha và của những người đang ngày đêm quan tâm đến tình trạng này trên chính đất nước của chúng ta !

Tiến sĩ: Lê Khanh

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

दुय अंह chuyểन trường



Ngày 05/10/2009 Duy Anh đã chuyển sang trường Xã Đàn học (người ta hay gọi là bán hòa nhập)
Đến hôm nay đã được gần 3 tháng mà mẹ vẫn lo lắng cho Duy Anh nhiều lắm!
Vào lớp con vẫn chơi một mình mặc dù mẹ đã tao rất nhiều điều kiện để các bạn lôi kéo con vào chơi cùng.
Rồi việc vệ sinh nữa. ở nhà hay ở sao mai con vẫn rất tự tin để vào nhà vệ sinh. Nhưng không hiểu sao đến trường này con lại sợ để đến mức độ phải tè ra quần. Chắc tại các bạn xếp hàng đi vệ sinh lâu quá hả con? Uh thôi mẹ thông cảm cho con vậy. Lần sau con cố gắng xếp hàng trước con nhé!

Mẹ yêu con!